Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

15
Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Bảo Thư

Xa quê, một mình ở thành phố chính là cảm giác buồn và tủi lắm!

Ngày bạn rời khỏi quê hương, rời khỏi mái nhà thân thuộc, rời khỏi vòng tay bố mẹ để đến lập nghiệp ở một thành phố khác chính là bước ngoặt trong cuộc đời của mỗi người. Đây là thời khắc bạn không có cách nào khác ngoài việc phải mạnh mẽ và độc lập bước đi. Thành phố lớn rộng, bạn thì nhỏ bé đơn độc. Không ai muốn rời xa nơi chốn thân quen, ấm áp để phải tự mình cố gắng bước đi. Nhưng mà, để theo đuổi ước mơ và đam mê, để đổi thay và hạnh phúc, không còn cách nào khác phải cố gắng và nỗ lực.

Xa quê, một mình ở thành phố chính là cảm giác buồn và tủi lắm!

Dù mệt mỏi, ấm ức, buồn chán đến mức nào thì vẫn luôn muốn bố mẹ yên tâm. Con ở xa, bố mẹ nào cũng lo lắng những biết làm gì đây khi khoảnh cách địa lý quá lớn!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Chỉ một chút thân thuộc bé nhỏ cũng làm ta cảm thấy mình không hề đơn độc giữa thành phố xa lạ này

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Những con người đơn độc xích lại gần nhau đôi khi là nhờ giọng nói quen thân và ấm áp ấy

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Đôi khi chỉ muốn về quê, hít căng lồng ngực cái bầu không khí trong trẻo và yên lành để lòng lắng lại trước tất thảy những ưu tư, bề bộn

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

“An tâm”, “Bình thản”, “Nhẹ nhõm” từ bao giờ đã là một thứ cảm xúc xa xỉ. Lúc nào cũng lắng lắng lo lo về cuộc sống hiện tại và tương lai

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Thành phố thứ gì cũng có, chỉ là không có cơm mẹ nấu!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Tất cả đều vì một tương lai đổi thay và tươi sáng hơn

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Cả năm vất vả rồi, chỉ mong được về nhà thôi!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Còn trẻ, là phải đi, phải lập nghiệp để có ngày trở về phụng dưỡng, chăm lo cho cha mẹ!

Xa quê lên thành phố lập nghiệp: Đôi khi buồn tủi, ấm ức lắm nhưng ngoài bản thân ra thì không thể dựa vào ai!

Nấm x Tom

Bạn cũng có thể thích

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.