Sau này, em ở bên ai đều không quan trọng, quan trọng là dù có thế nào cũng chẳng thể ở bên anh.

42

Anh à, biết bao lần em thấy mình dại khờ. Có phải em đã quá dễ dàng với những người mà em trân trọng không? Bởi vậy, người con gái như em, hỏi sao không lận đận nhiều điều… Hỏi sao con tim không dài dọc vết thương, nhiều chỗ chắp vá đến thương cảm lòng anh nhỉ?

 

Anh bảo, những lúc cảm thấy buồn chán và bực bội thì hãy kể với anh. Thế giờ anh đi rồi thì em biết làm sao?

Chúng ta nói nhiều chuyện. Có những hôm còn tiếc rẻ không ngủ luôn dù đã rất khuya rồi để cố nói thêm vài câu nữa. Rồi đến một ngày, chẳng có gì để nói cùng nhau nữa, thế là chúng ta rời xa nhau. Yêu, đã từng yêu, yêu rất nhiều, nhưng lại vẫn không đủ. Cuộc đời này nhiều khi khắc nghệt hơn chúng ta vẫn tưởng, và yêu thôi, vẫn chưa đủ để đưa đường đưa lối đến bến cuối cùng. Vì thế nên xa nhau…

Anh biết không, người ta thường nói, những gì bạn mơ vào ban đêm, chính là những chuyện bạn hay nghĩ vào ban ngày. Em đã cố gắng không nghĩ đến anh nữa, nhưng em lại thất bại rồi, hết lần này đến lần khác. Em muốn yêu anh, muốn được thấy anh già đi theo năm tháng, muốn được chạm vào da thịt anh hằng ngày. Sống đến từng tuổi này rồi, em nhận ra rằng hơn nửa khoảng thời gian thanh xuân của mình em chỉ dành để quên anh, ấy vậy mà khi thanh xuân trôi qua, anh vẫn cứ điềm nhiên chiếm lấy một vị trí bất di bất dịch trong lòng em, hoá ra em đã lãng phí ngần đó tuổi trẻ của mình cho một điều không thể…

Rất nhiều người từng nói với em rằng, hãy quên hết những hồi ức đau thương đi và hãy chỉ lưu giữ lại những gì tươi đẹp nhất. Nhưng mà, chuyện đau lòng nhất lại là, những tháng ngày hạnh phúc mà em từng có ấy sẽ chẳng thể trở lại với em được nữa rồi.

Sau này, em ở bên ai đều không quan trọng, quan trọng là dù có thế nào cũng chẳng thể ở bên anh.

Sau này, em ở bên ai đều không quan trọng,

Quan trọng là dù có thế nào cũng chẳng thể ở bên anh.

Anh à, biết bao lần em thấy mình dại khờ. Có phải em đã quá dễ dàng với những người mà em trân trọng không? Khi yêu em dành gần như tất cả những gì mình có cho anh, nhiều lần để bản thân mình thiệt thòi. Luôn nghĩ cho anh, người đã bỏ em đi, đã làm em đau. Nghĩ cho cuộc sống riêng sau này của anh, dù không còn liên quan đến em nữa. Kiểu con gái như em, hỏi sao không lận đận nhiều điều… Hỏi sao con tim không dài dọc vết thương, nhiều chỗ chắp vá đến thương cảm lòng anh nhỉ?

Nếu anh vẫn còn ở cạnh em lúc này, hôm nay sẽ là kỉ niệm 5 tháng chúng bên nhau. Có rất nhiều lúc, em tự hỏi bản thân mình, rằng liệu đến bao giờ em mới có thể thật sự buông tay. Em cứ nghĩ, chỉ cần cố gắng chạy thật nhanh thật nhanh, em sẽ có thể thoát ra khỏi thế giới thiếu vắng anh. Nhưng em lại chẳng hiểu tại vì sao, dẫu em không ngừng chạy về phía trước, điểm kết thúc lại luôn là nơi mà ta đã bắt đầu. Tình đầu cũng giống như tình cuối, đẹp đẽ là vậy nhưng số phận đã định mình không thể bên nhau, bao nhiêu năm qua đi rồi, lại trải qua thêm bao nhiêu mối tình chóng vánh, cứ nghĩ bản thân quên rồi, thật ra chỉ là không muốn nhớ, kết cục như thế nào đi nữa, em vẫn biết mình không thể bên nhau. Khi chúng ta trưởng thành, chúng ta vì yên bình mà tìm đến nhau. Vậy mà khi còn non trẻ, ta lại vì đó mà rời bỏ nhau…

Em nhớ anh!

NSTO.vn

 

Bạn cũng có thể thích

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.