Gửi những cô gái sống nội tâm và khép kín: cứ mở lòng ra đi, bởi vì bạn chỉ đẹp nhất khi cười

68
Gửi những cô gái sống nội tâm và khép kín: cứ mở lòng ra đi, bởi vì bạn chỉ đẹp nhất khi cười

Robin

Con gái à, tuổi thanh xuân ngắn lắm. Suy nghĩ ít thôi và đừng tự làm tổn thương mình nữa.

Tôi lao nhanh ra khỏi nhà, cơn gió nhẹ thổi mạnh vào người. Bỗng chốc thấy lòng nhẹ đến vô cùng tận. Phải chăng khi mọi thứ không còn là quan trọng thì con người trở nên như vậy.

Như những dòng tự sự viết cho chính mình viết cho những cô gái nội tâm khép kín. Buông tiếng thở dài, tôi lại thấy hiện hữu lên những cảm giác mông lung cứ bay bổng đến lạ.

Phải chăng bản thân còn đang lo sợ, chả biết vì cái gì, lâu nay vẫn thế. Vẫn chen minh trong cái vỏ bọc kín đáo, ẩn mình thật sâu trong đó. Nhưng tận sâu thẳm chính mình vẫn luôn muốn được tâm sự, muốn nói chuyện, muốn một cái ôm thật chặt.

Chỉ thế thôi cũng đủ làm ta thêm nhẹ lòng.

Đau khổ là kết quả của việc gom đủ thất vọng. Là khi cái tôi của một ai đó quá lớn. Là không còn chổ cho sự can đảm.

Phải chăng khi con người ta tổn thương quá nhiều họ sẽ chọn cách im lặng. Bởi vì khi thương tổn quá nhiều con người ta sẽ trở nên vô cảm với thế giới xung quanh. Nên im lặng là kết quả tất yếu cho sự vô cảm.

Con gái à, tuổi thanh xuân ngắn lắm. Suy nghĩ ít thôi, đừng tự làm tổn thương mình nữa.

Gửi những cô gái sống nội tâm và khép kín: cứ mở lòng ra đi, bởi vì bạn chỉ đẹp nhất khi cười

Hãy giũ bỏ hết đi, thử một lần làm những điều mình thích, đi đến nơi mình muốn đến. Rồi hãy một lần tỏ tình vời người mình yêu đi, nhiều cũng được, ít cũng được. Trước khi thanh xuân biến mất.

Bỏ cái tôi ra đi, hãy chia sẻ với tất cả mọi người. Cười nhiều lên, bởi chính tôi cũng từng nói với mình, có lẽ Tôi chỉ đẹp nhất khi tôi cười. Vậy là tôi làm cho chính tôi cười hằng ngày.

Trên những chặng đường ta đã đi qua có muôn vàn những sắc màu mới mẻ. Hãy đừng mãi dán mắt xuống đất cô gái của tôi. Hãy mạnh dạn ngước mắt lên trời cao. Nhìn ngắm nó.

Mỉm cười với những người bước qua đời ta, dù rằng chỉ là người qua đường. Thì hãy hi vọng để lại một cái gì đó trong cuộc đời nhau.

Hạnh phúc hay khổ đau đều do chính bản thân mình, hai con đường khác nhau đi đến hai cái đích khác nhau. Ai rồi cũng muốn hạnh phúc nhưng rồi ai là người mang nó đến.

Cuộc sống đôi khi chính là vậy.

Chỉ cần ngoảnh mặt chút thôi hạnh phúc đã vội tuột mất rồi.

Người ta nói, khi hết tự ti về bản thân sẽ gặp được người toàn tâm toàn ý với mình.

Đứng lên đi các cô gái dành hết mọi hạnh phúc về phía mình. Ôm thật chặt, đừng mềm yếu nữa, bởi lẽ cuộc sống này chính là như vậy.

Đừng buông lơi, để rồi lại tổn thương.

Hoài Thu – Dear.vn

Bạn cũng có thể thích

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.