Em không tìm ngày nắng ấm, em chỉ mong tìm được ngày an yên

2
Em không tìm ngày nắng ấm, em chỉ mong tìm được ngày an yên

Vy Điên

Người hãy một lần ngoái lại nhìn xem bức tranh này có còn nguyên vẹn, nếu không thể tô hồng nó, thì hãy một lần mạnh mẽ bước đi, đau một lần còn hơn đau cả đời….Cuộc đời thà để hai chữ giá như….bỏ ngỏ, còn hơn nghiệt ngã với hiện thực anh ạ!

Mong muốn một lần, nhìn lại mọi thứ đã qua, anh ạ!

Em không tìm ngày nắng ấm, em chỉ mong tìm được ngày an yên

Anh à, đã lâu rồi mình không nắm tay nhau thật chặt, giữa chúng ta, bây giờ em không biết còn gọi là gì nữa….

Lạnh nhạt, mọi thứ em chỉ có thể gói gọn trong hai từ đó… Hoang hoải, trống trải, còn lại làcô đơn. Đã có lúc em nghĩ mình mạnh mẽ, em sẽ chịu được sự cô đơn giữa chúng ta….Em gồng mình lên, em tự an ủi bản thân em mà cố gắng, em tự thấy mình có mọi lỗi lầm khiến anh trở nên xa cách, và em cũng chẳng thể nào mang thứ tình cảm thiết tha xưa kia giữa chúng ta quay trở lại…Em không tìm ngày nắng ấm, em chỉ mong tìm được ngày an yên

Cứ như thế, chúng ta cứ đi bên đời nhau, níu giữ nhau bằng một thứ tình cảm yết ớt và mong manh, không ai dám nắm chặt tay ai nhưng cũng không ai dám buông tay ai ra….Ích kỉ và hèn nhát!

Chúng ta, không biết sẽ sống như thế đến bao giờ nữa, là trói buộc hay vì lo sợ điều gì, em cũng không dám chắc. Tự động viên vì giờ đây còn nhiều nỗi lo toan để tình cảm trở nên phai nhạt, biết đến bao giờ mới thôi buồn đây anh.

Em mong lắm một lần anh đối xử với em như đã từng, hoặc anh tàn nhẫn buông tay em, mọi nỗi buồn em cứ giữ riêng cho em rồi đau lòng, hoài niệm, em bảo bản thân em tự lo được, em bỗng thấy em cũng không còn sẻ chia với anh được nữa. Em từng đọc đâu đó rằng, “nếu anh ấy không hề bận rộn gì mà anh ấy không gọi điện cho tôi thì cũng chẳng có lý do gì tôi phải gọi cho anh ấy, vì anh ấy cũng không cần đến tôi.”

Em không tìm ngày nắng ấm, em chỉ mong tìm được ngày an yên

Nhưng em vẫn cần anh, trong cuộc đời này, cuộc đời bon chen này ai rồi cũng khác, ai rồi cũng thay đổi, yêu thương đến mấy rồi cũng đến giai đoạn nhạt dần….mà ai chứ riêng em thì chẳng tài nào thắp lại ngọn lửa ngày cũ giữa hai đứa. Có phải em là đứa kém cỏi đến thế không? Khi mà đểngười yêu trở nên coi thường, chán nản…phải chăng đến lúc em phải nhìn vào hiện thực rồi, hiện thực ta phải xa nhau?

Anh bảo em cứ hay nghĩ nhiều, nhưng anh không nói, cũng chẳng làm gì để em tin tưởngvào nhiệt thành trong tình cảm này thì làm sao có thể bên nhau đây. Đã từng có lần em nghĩ, hay là chia tay đi nhưng em hèn nhát không làm được….Em sợ… Sợ lại một lần nữa em bị bỏ rơi, lại trở nên đau khổ thêm, vật vã vì nhớ anh…Thế nhưng cứ như thế này, em cảm thấy tình yêu như chỉ từ một phía, em cảm thấy mòn mỏi, nghĩ về mối quan hệ này mà đau xót.

Với em, vẫn luôn yêu anh như thế, chỉ có anh dường như đã khác, không chịu mở lòng, cũng không đón nhận em, đẩy em đi xa, mà nếu anh không chịu đón em về trái tim anh nữa, thì dẫu em có đứng cạnh anh mãi cũng chẳng thể nào mà thôi đau lòng…

Như thế, có khi còn đau hơn gấp trăm vạn lần…

Em không tìm ngày nắng ấm, em chỉ mong tìm được ngày yên bình, vì thế anh ơi, xin người một lần ngoái lại nhìn xem bức tranh này có còn nguyên vẹn, nếu không thể tô hồng nó, thì hãy một lần mạnh mẽ bước đi, đau một lần còn hơn đau cả đời.

Cuộc đời thà để hai chữ giá như….bỏ ngỏ, còn hơn nghiệt ngã với hiện thực anh ạ…..

NSTO.vn

Bạn cũng có thể thích

Để lại một trả lời

Địa chỉ email của bạn sẽ không được công bố.